nhớ vợ quá đi à, hehe

iu lắm

ngày bình yên....






BAO LÂU RỒI CHỒNG CHƯA VỀ NHÀ?

Lâu rất lâu rồi hình như chồng chẳng ghé vào đây nữa. Vợ vào mỗi ngày chờ đợi xem chồng có viết gì không? Nhưng thậm chí chồng chẳng đọc những gì vợ viết nữa. zậy là hiểu rồi chồng nha? :(
Hôm nay Đà Nẵng mưa, mưa không ngớt í. Sáng sớm chồng nhắn vội vàng cho vợ một tin rồi cũng bận bịu lo chuyện đi đám cưới một người thầy ở xa. nghe chồng kể nhà thầy ở xa lắm đi hơn 70 cây ak, trời thì mưa, chồng bảo có đứa học trò chở đi nhưng vợ vẫn lo lắm... Nhớ chồng nhưng vợ cũng chẳng dám nhắn tin vì sợ phiền, đợi mãi không thấy 4h vợ nhắn tin thì chồng bảo là về rồi. Buồn!
Mà hôm nay vợ viết mấy dòng này không phải kể chuyện chồng đi đám cưới đâu mà là kể tội chồng ak. Tội là dạo này chồng cứ nói chuyện cộc lốc với vợ, cứ "uh" suốt thôi, không thích nói chuyện nữa thì" đi ngủ vợ nha". ghét zậy đó, chuyện chút xíu zậy thôi nhưng thấy ấm ức, có chồng ở đây thì ngủ không yên với vợ đâu nhưng biết sao được 2 đứa ở xa lắc xa lơ ah.hic.
Vợ viết ra đây rồi thì chồng ráng đọc đi nha, sau này sai phạm hay vợ hỏi mà k biết là rồi ak.hi.
Mưa! nhớ chồng...

ĐỢI NGÀY VỀ GHÉ THÁP CHĂM...^ ^

















từng lớp trầm tích

nảy mầm trên mộ cỏ
sáng nay, Bình An một thuở
hiện diện về từ cổ tích một thời chưa có đạn bom...
ta kể cho em nghe về những linh hồn
có lẽ họ còn ở đâu đó trong hoa văn thếp đá
hay hóa thành giọt sương những bình minh đầu hạ
rũ nắng ngô nghê
ta kể em nghe câu chuyện của một vùng quê
với những đôi trái gái quen nhau từ giọng hò bên đôi bờ cát trắng
họ kết duyên và ước thề gừng cay muối mặn
chung thủy trọn đời dẫu có những nhọc nhằn nơi bờ lúa nương ngô
và từ thượng nguồn đến hạ thổ gió dệt những giấc mơ
em có thấy không con sẻ gắp sợi rơm vàng lên cây đùng đình làm tổ
chúng cũng biết yêu nhau mà sao mình chẳng thế
cứ để những ngại ngần lầm lỡ một đời xanh
xin hãy trả về hết những bình yên
để sáng nay, mộ cỏ trói chân tháp Chàm bằng sương vây lấp lánh
và em trói tim anh bằng tình yêu thầm lặng
chân chất thật thà mà dung dị hương quê...
thôi chắc từ giờ mình cũng bỏ làm thơ....
Linh Tran : khi nào mi về đây làm dâu Bình Định ta đưa mi đi xem hết các tháp Chăm này! okey ko?

MỘT NGÀY VẮNG ANH....^^

mấy hôm nay chồng bận quá trời ah, chẳng nói chuyện với vợ được nhiều... vợ thấy buồn lắm. Nhưng biết chồng chăm chỉ, vất vả làm việc vợ cũng thấy tự hào lắm. chồng yêu cố gắng nhé. Vợ sẽ luôn bên chồng, mãi như thế dù chỉ là động viên thôi.hi. yêu chông nhiều lắm...

MẤY HÔM NAY VỢ NGHE SUỐT BÀI NÀY, THẤY DỄ CHỊU LẮM CHỒNG...CHỒNG NGHE TRƯỚC KHI NGỦ NHÉ ^ ^

https://www.youtube.com/watch?v=13q1ppFrQ00

bà xã tui number one

lại hờn tui nữa là sao tời vơi, huhu

TRONG CHUYẾN RA MẮT THĂM BỐ MẸ VỢ LẦN 2 ^ ^








VỢ ƠI...

vợ buồn chồng biết làm sao đây?
vợ mau lấy lại tinh thần nha
giá như lúc này có thể ở gần vợ. sẽ ôm vợ thật chặt..
nhớ vợ lắm

Tìm Lại Sắc TiGôn

Bài này ngày xưa tặng bà xã nè, mà xã làm mặt bí xị ùi nói: "Tặng tui chi bài thơ buồn thiu, còn tim bể với tim vỡ,huhu"
                 

 (Tặng Đức Linh)
Em lặng bước trên con phố ngày xưa
Chiều thu ấy tìm anh trong mắt nhớ
Đưa tay hái một chùm hoa tim vỡ
Tặng cho người lữ khách em yêu.

Em là gái má thắm môi say
Không giữ nổi một trái tim lang bạc
Chỉ hận tình gieo bao cay nghiệt
Để sương về lạnh buốt cánh hoa đêm

 Người đi rồi cơn gió có lạnh thêm
Liệu có thể đóng băng em nỗi nhớ?
Sắc đỏ Tigôn sao tan ra mãi thế
Theo ánh nắng chiều chùm hoa vỡ trong tim…

 Em bước theo chồng màu hoa trắng tiễn đưa
Cánh hoa mỏng nghiêng nghiêng trong gió buốt
Dấu kín nỗi đau riêng mình chua xót
Sắc đỏ hôm nào chôn chặt đáy tim em

 Chẳng biết rồi nhân thế có bình yên?
Khi duyên kiếp cứ trêu đùa ta mãi
Hai sắc Tigôn có ai tìm lại?
Để buổi chiều man mác khúc hồn si.

 Để buổi chiều nay cũng một kẻ ra đi
Người ở lại đôi mắt sầu ướm lệ
Nhặt hai mảnh tim ghép thành nỗi nhớ
Bóng người giờ chẳng biết ở nơi nao?

 Xin một lần nhắc lại khúc tình đầu
Dẫu kiếp trước đã tan vào hư ảnh
Ánh mắt em chôn tím chiều se lạnh
Hai cánh tim nằm giữa phố run run

 Em có còn không? Anh có còn không
Khi mái tóc đã nhuốm màu sương nắng
Dưới nấm mộ sâu thắt lòng vỡ nghẹn
Còn lại gì ngoài hai sắc Tigôn

 Buổi chiều nay, trước ngõ vẫn hoàng hôn
Cô thiếu nữ ôm chùm hoa đứng đợi
Chờ bóng ai mà hoài chưa tới
Để áng mây trời lặng lẽ trôi xa…

                                                       Vân Phi
PS: nhớ Bút Chì nhà tui quá đi

ĐỂ NHỚ MỘT THỜI TA ĐÃ YÊU...

thư gởi:

Hi. Mình biết nhau zậy là hơn hai năm rồi hen. Xảy ra quá trời chuyện luôn. Vui,buồn,hạnh phúc,đau khổ,giận hờn...đủ cả.hi! 2 năm còn lại không biết chuyện gì xảy ra tiếp ta? Dù thế nào vơí l đó cũng là những kỉ niệm khó quên nhất. Bây giờ không còn là người yêu của nhau nữa nhưng l vẫn  thấy vui vì ta còn giữ được tình bạn.hìhì Tuyệt vời đúng k? Mong rằng tình bạn này sẽ kéo dài thật là lâu. Biết bạn đang gặp khó khăn,đang buồn nhiều lắm nhưng hãy mạnh mẽ nhé. Sóng gió nào rồi cũng qua hết ak. Sống chậm lại 1 chút,suy nghĩ khác đi 1 chút,y thương nhiều hơn 1 chút như thế bạn sẽ vững vàng hơn. Hãy nổ lực sống,hãy sống hết mình vì bạn nè và cả những người yêu thương bạn nữa... Cố lên! MẶT TRỜI VẪN CHIẾU SÁNG NGAY CẢ KHI CƠN BÃO CÓ VẺ KÉO DÀI ĐẾN VÔ TẬN!!!       Nhớ nghen.                                                                                                                         Quy Nhơn, 8/10/2011
thư đến:
cảm ơn nhiều nhen pé Linh

ps: tình yêu từ cái thời nào zậy nè...đọc lại mà vẫn thấy nghèn nghẹn...định làm lành với chồng rồi nhưng vì chuyện này vợ sẽ k vội làm lành đâu, trả thù chuyện lúc trước cứ làm tổn thương ng ta... :(


Hạnh phúc trổ mầm từ phía cô đơn

luôn giữ tình yêu này bà xã nha. Yêu xa nên có nhiều sóng gió trắc trở, nhưng suốt thời gian qua mình vẫn luôn hướng về nhau. Anh tin sau này vẫn zậy. Thương lắm..hehe.

HẠNH PHÚC TRỔ MẦM TỪ PHÍA CÔ ĐƠN
                                  
Anh vốn dĩ chẳng thuộc về em
cũng chẳng là của riêng ai cả
em đã ngộ nhận chăng
khi sự thiết thân bỗng dưng xa lạ
anh nói gì đi! hỡi người...từng là tất cả của em.
Em nằm nghe gió giũ những cành mềm
và khô rạc, ôi miền xa ký ức
cứ ngỡ trái tim anh yêu em rất thực
nhưng...
tất cả chỉ là ngộ nhận phải không anh?
Giấc mơ yêu chợt vụn vỡ tan tành
lâu đài cát sụt sùi nơi đầu sóng
có một thứ được gọi là niềm tin đã bị ai vùi lấp
em sẽ sống sao giữa thế gian này?
Chân khỏa triền say
bụi sóng ghẹo trêu bám mềm tóc rối
thủy triều dâng...nhịp tim hấp hối
em khóc
trắng giọt buồn vỡ nắng cay cay...
Em sẽ kể anh nghe câu chuyện chiều nay
họ đọc trên blog radio, "viết nỗi đau lên cát"
giọt nước mắt cuối cùng dành cho anh và... em sẽ khác
sẽ thôi thương, thôi nhớ người à
Những tháng năm nào ta đã đi qua
có nuối tiếc
có hờn ghen phải không anh một thời khờ dại
cảm ơn những đúng sai của ngày hôm qua
và tạm biệt nhé tình yêu không bao giờ quay trở lại
em sẽ xóa nhòa tất cả những ngộ nhận về anh
Bình minh
sợi nắng cong níu ngọn cỏ xanh
đọt sóng hương trầm tan mắt gió
em chợt nhận ra một điều bé nhỏ
có những hạnh phúc đơn sơ mà mỗi ngày đều trổ mầm từ phía cô đơn...
                                                                                     Vân Phi   
           

chồng ơi....

 ....không phải là vợ không chia sẻ với chồng đâu, dù bận vợ cũng dành thời gian cho chồng mà. hồi trưa là điện thoại gởi tin nhắn không được mà vợ k biết...vợ rất yêu chồng chắc chắn là không bao giờ muốn mình dừng lại hết. nhưng chồng nói những lời như thế vợ thấy đau lòng lắm. cảm giác như bao lâu nay vợ chẳng là gì với chồng hết để rồi chồng phải nói "hình như mình đã sai", để vợ phải cảm thấy rằng hóa ra bấy lâu nay tình cảm của mình chỉ là vô nghĩa, để vợ lại có cớ suy diến linh tinh là chồng vẫn cô đơn khi  bên mình và hẳn lúc này thấy nhớ về một hình bóng nào đấy, để vợ phải hoang mang với suy nghĩ hay chồng không còn yêu mình nữa...chồng hiểu được không?
Vợ nói "hay chồng muốn dừng lại' chỉ mong chồng khẳng định lại tình cảm mà chồng dành cho vợ thôi, nói ra lời đó chẳng dễ dàng đâu chồng vì chưa bao giờ vợ muốn dừng lại, chưa bao giờ hết yêu cả.
Coi như bữa ni vì trời nắng nóng mà 2 vợ chồng phát ngôn linh tinh chồng nha, sẽ chẳng có chuyện gì hết, chúng ta vẫn yêu và đang cố gắng cho những điều tuyệt vời hơn....


ps: nhớ chồng lắm,

Phía Sau Tình Yêu

http://www.huongquenha.com/2014/10/phia-sau-tinh-yeu-tho-van-phi.html

Cũng có lúc tình yêu của 2 đứa mình chông chênh lạc lối như thế này vợ hé. Nhưng trong tim mỗi người đều đã nhận ra một điều định mệnh: Chẳng thể sống thiếu nhau...

Em tập cách đếm thời gian qua cái chớp mi
sẽ không khóc nữa đâu phải không những ngày anh chẳng đến?
Với tách cà phê đen và đôi chân mỏi mệt
ngồi riêng mình
tập đếm…
tập quên…

Những trang nhật ký có dáng hình quen
phải làm sao để em tẩy xóa
hay em viết tiếp một hình dung nào đó
chẳng bao giờ khiến em khóc như anh.
Giọt cà phê rơi
chạm đáy cốc
tan tành
giá có thể bôi đen hết đáy tim em ký ức
từng giọt rơi rơi như kéo bão dông quay cuồng nơi lồng ngực
em muốn một hơi đầy uống cạn ly ký ức để xóa hết những ngày qua…

Tình yêu! Là quái quỷ gì mà đày đọa trái tim ta
đã biết bao lần xé tim em ứa máu
bình yên kia, nào còn nơi nương náu
và em, ương bướng điều gì chẳng hiểu nữa nhưng chẳng muốn buông đâu
     Con tim em đã tróc lở muôn lớp lệ sầu
     chỉ còn những nhịp đập vô thường… hấp hối
Khóc!
em nép mình trong căn gác tối
có phải em là người đàn bà yếu đuối nhất thế gian?

Không! Em không muốn như thế
Không muốn nữa
Không muốn
Không
cuộc sống của em không thể mãi lệ thuộc vào anh
và không muốn nữa đâu vì đã xem anh như là tất cả
đôi chân nhỏ bé này phải đứng lên và bước qua dông gió
té ngã nhiều rồi sẽ cứng rắn hơn.

Người à! Dẫu mai này em rất cô đơn
nhưng sẽ mạnh mẽ sống không ép mình phải quên anh nữa
vì em hiểu rằng cố quên là sẽ nhớ
nên sẽ chôn thật sâu vào lòng những kỷ niệm chỉ của riêng em
giọt cà phê đắng lắm
em sẽ ngồi với cô bạn thân và cùng nhau nêm
cùng bỏ thêm đường để thấy rằng đâu chỉ còn vị đắng ở bờ môi trong những ngày xa cách
cay, đắng, ngọt bùi vị tình yêu rất thật
cái chớp mi này, em dành cho một ngày mới không anh.
                                                                  Vân Phi

chùa Ông Núi_ bỏ vợ đi chơi với trai nè.hiuhiu








Liều thuốc của Vân Phi nè



Cô gái của tôi ngày hôm qua một mình lang thang trên phố
Hong sợi tóc cong mái nhớ bên đời
Em nhặt mấy sợi nắng rơi
Kéo nhầm dây ký ức... 



Con đường này ta từng đi qua phải không anh?

Còn đâu những mùa vàng nghịch ánh chiều rơi thuở ấy
Lần đầu gặp anh, đôi mắt ngây thơ chẳng dám nhìn nhau là vậy
Mà ngờ đâu..con tim bủa vây hình bóng một người..

"Sao ta lại yêu nhau?" Em vẫn hay cười
Anh trả lời: Chắc nhầm dây tơ nguyệt
Lỡ gieo vào tim nhau những điều không ai biết
Thì cần chi lời giải đáp hỡi nàng!
Có lẽ mối duyên tình này đã định từ thuở hồng hoang
Ủ men trăm kiếp rồi mới thành đôi lứa
Và anh nguyện kiếp này đến muôn kiếp nữa
Yêu em.. 
Yêu đến dại khờ...





Em nhặt đời anh từ hoang hoải đêm mê
Trái tim thôi liêu xiêu rũ chiều quên lối
Như liều thuốc thần tiên cứu người hấp hối
Mang nắng ấm nguyên sơ đến cõi băng hà

Em, đã từng muộn phiền vì những ngày qua
Bởi trái tim anh sao bao la biển sóng
Yêu anh, có lẽ không ít lần em thấy lòng mình chông chênh lắm
Nhưng kì quái thay, không muốn dứt bao giờ...

Cô gái của tôi à. Sẽ chẳng để em phải bơ vơ
Phiến lá khô gói tròn sợi nắng
Em! Vẫn mãi yêu em bằng con tim thầm lặng
Con tim được hồi sinh từ liều thuốc là người.

kỷ niệm La Hai trong lần về thăm anh 30/4/2015












THƯƠNG EM, MƯA TRÙNG HẠ VỠ MÙA YÊU...

THƯƠNG EM, MƯA TRÙNG HẠ VỠ MÙA YÊU...
***
ngày trập trùng bụi gió
hôn trên môi thở thời gian
ta vượt muôn dặm xa qua đồi nguyên mưa trùng hạ vỡ
để đến thăm nàng
.
chuyến xe dừng bến lạ
ta kẻ lang thang lạc giữa phố phường
đôi chân trần theo tiếng gọi yêu thương
tìm em cô gái Quảng
.
dòng đời ngược xuôi, tôi kiếm tìm người tôi yêu giữa khoảng trời kéo rèm đêm phủ dày năm tháng
thời gian đọng trên mi mắt em nhòa lệ
ta gặp lại nhau
cái ôm chầm tung vỡ nhịp thương
.
chẳng cần nói gì hơn những muôn khẳm dặm trường
chỉ cần biết rằng ta rất yêu, rất cần nhau người hỡi
tay nắm chặt, hôn lên làn tóc rối
khoảng cách thật gần nhưng vẫn nói... "anh rất nhớ em"
.
cây hoa sữa đợi mùa, phủ tán duới phố đêm
chuyến tàu chở những nhớ quên rời ga xép
giữa phố cổ đông người, vòng tay anh ôm em thật chặt
mai này, anh qua thưa bố mẹ để mùa sau hai đứa mình được mãi ở bên nhau.
.
sắc phố lung linh, ngói đỏ một màu
anh vẽ em nét hồn nhiên nghiêng vành nón lá
đơn giản là thương thôi mà sao thật lạ
tim bấn loạn vô thường, hạ vỡ những mùa yêu...



---Vân Phi---

hihi mình có nhà rồi nè chồng ơi


Vì là ở xa vợ muốn có thế giới dành riêng cho hai đứa, mọi buồn vu của cuộc sống từ giờ mình sẽ chia sẻ lên đây chồng nha, đôi lúc giận hờn hay có gì khó nói mình sẽ viết lên đây để người kia có thể hiểu mình hơn. vợ hạnh phúc khi có chồng.... ^ ^

yêu không hối tiếc


YÊU KHÔNG HỐI TIẾC...
***
Nhìn lại những tháng năm đã đi qua
Anh tự hỏi rằng phải chăng là cổ tích
Tình yêu của hai chúng ta đã có những phút giây tưởng chừng bi kịch
Nhưng vẫn diỆu kì từ vụn vỡ hồi sinh...
Ta đã trao tận tim yêu từ cõi lòng mình
Yêu xa, anh hiểu rằng sẽ khó khăn nếu cả hai không gìn giữ
Em đã đặt trọn niềm tin, gửi nhớ vào anh, người thương viễn xứ
Trái tim thật thà, thấu hiểu, bao dung...
Người à, em như cơn mưa từ Địa Đàng tắm mát dải đất khô cằn nứt nẻ miền Trung
Là ánh sáng nguyên sơ xóa nhòa đêm tịch mịch
Người ta hỏi vì sao yêu, anh khùng lên và bảo rằng "Đơn giản là tui thích
Cần quái gì phải có nguyên do..."
Này, người à, em có nhớ bãi biển Quy Nhơn nơi những vần thơ
Anh đã đọc vu vơ mỗi khi em đòi anh cõng em đi trên mép biển
Những con sóng xô bờ trùng khơi như thành tiếng
- Người à, thương mãi nghe em!